Hermann Gmeiner Hà Nội mãi trong tôi
Banner
Hermann Gmeiner Hà Nội mãi trong tôi
15/10/2015 - 578 lượt xem
Đời người là những cuộc gặp gỡ và chia xa, nhưng chẳng có cuộc gặp gỡ, chia xa nào lại đẹp và trong sáng như thời áo trắng đến trường. Giờ đây, sau 9 năm rời xa mái trường Hermann Gmeiner thân yêu, đã va vấp và có sự trưởng thành nhất định, trong tôi có thật nhiều cảm xúc, một chút tiếc nuối và một chút hoài niệm,…
Lật lại từng trang ký ức, nhớ về những ngày đầu tiên bước chân vào ngôi trường PTDL Hermamn Gmeiner thật bồi hồi và xúc động… Những ngày đầu tiên học ở trường của tôi cũng giống như bao bạn bè cùng trang lứa: cảm giác thật bỡ ngỡ, xa lạ với trường mới, thầy cô mới, bạn mới… bởi tôi là cô học trò tỉnh lẻ, mang quyết tâm về Thủ đô học tập để tìm cho mình một tương lai tươi sáng. Và rồi, những người thầy của tôi với lòng nhiệt huyết của “người lái đò tận tụy” đã giúp tôi xóa tan đi những cảm giác ban đầu đó. Quen dần với những ngày đến lớp, thầy cô, bạn bè, quen với một mái trường với màu đỏ đun quen thuộc của mái ngói và những bức tường, quen với con đường sớm tối đi về đã trở thành những kỷ niệm khó quên.
          Dòng đời luôn chuyển động, con người ai cũng phải lớn lên, kết thúc đời học sinh để bước sang một trang mới của cuộc đời, để sống có ích một cách trọn vẹn. Tốt nghiệp cấp 3, mỗi người chọn cho mình một ngã rẽ nhưng tôi tin rằng không ai có thể quên kỷ niệm của những năm tháng học trò. Nếu năm học lớp 10, chúng ta có thể run sợ khi đứng trước giáo viên nhưng đến năm học lớp 12, thầy cô vừa là cha mẹ, vừa như những người bạn của chúng ta, thân thiết, gần gũi, đầy tình cảm. Đứng trước ngã rẽ của cuộc đời ta mới thấy lời khuyên của các thầy cô có ý nghĩa biết bao.
          Lòng tôi bất chợt xót xa khi nhớ lại sau mỗi tiết học, những giọt mồ hôi lại lăn trên trán và ướt đẫm áo thầy cô vào những ngày nóng nực, hay đôi bàn tay tím tái, khô ráp bởi phấn viết bảng vào những ngày mùa đông giá lạnh. Nếu có ai từng ngắm nhìn kĩ bất cứ một thầy cô nào, nhìn bằng cả tấm lòng thì sẽ thấy thầy cô như mỉm cười sau một tiết truyền thụ kiến thức khiến học sinh hiểu bài và ngược lại. Có thể chúng ta cho rằng đó là bổn phận, trách nhiệm của giáo viên. Chúng ta vào học thì đã đóng học phí cho nhà trường thì coi như đó là sự trao đổi công bằng nhưng đó có thật sự là công bằng không khi thầy cô tốn bao công sức, tâm huyết, yêu thương chúng ta và xem như là một phần của cuộc sống, niềm vui.
          Khi chúng ta rời khỏi mái trường cấp 3, bắt tay vào công cuộc xây dựng đất nước, tuổi xuân đang phơi phới vẫy gọi thì lúc đó thầy cô đã về tuổi xế chiều. Suốt cả cuộc đời dạy học thầy cô nhận được gì? Niềm vui? Có đấy nhưng nỗi buồn thì lại rất nhiều. Những cơn giận được biểu thị qua thái độ, hành động khi thầy cô la rầy hoặc bị điểm kém. Những điều đó tuy rất đơn giản và đến với chúng ta chỉ trong phút chốc nhưng lại là một vết thương trong lòng thầy cô.
          Tình cảm thầy trò rất thiêng liêng, cao cả. Và công lao thầy cô được ví như người lái đò thầm lặng chở học trò qua sông. Dù cho con sông đó phẳng lặng hay phong ba bão táp thì thầy cô vẫn cố gắng hoàn thành nhiệm vụ. Từng chuyến đò qua là biết bao thế hệ trưởng thành nhưng khi con thuyền đó quay trở về để tiếp tục sự nghiệp thì chỉ còn một mình thầy cô “lẻ bóng”, học trò đã đi xây dựng sự nghiệp, cuộc sống mới, có ai còn nhớ đến người đã chở con thuyền tri thức và tình thương đó không? Nhưng thầy cô không hề nghĩ đến, đơn giản là vì thầy cô biết rằng đó là quy luật sống và là lương tâm của một nhà giáo chân chính. Thầy cô không mong sau này học trò sẽ nhớ đến mình, sẽ quay trở về và báo đáp công ơn dạy dỗ mà chỉ hi vọng những đứa trẻ đó sẽ thành công, mang danh dự về cho quê hương, đất nước - ấy chính là món quà lớn nhất dành cho những "người chèo đò thầm lặng". Buồn lắm chứ, và cả thương nữa, không đành lòng xa những đứa con yêu dấu trong đại gia đình nhưng biết làm thế nào đây, thầy cô không thể nào mãi mãi giữ chúng ta bên mình để dạy dỗ. Chúng ta như những con chim non đang tập bay, khi đủ trình độ thì phải thả con chim đó ra để cho chúng bay lượn trên bầu trời tự do. Đó chính là nỗi buồn sâu lắng nhất và là nỗi niềm chung của tất cả những người theo nghiệp Nhà giáo.
"...Một con đò sang ngang
Ôi lòng thầy mênh mang
Cho em biết yêu cánh cò trong câu ca dao
Cho em biết yêu Bống trắng ăn cơm vàng của cô Tấm ngoan
Và cho em yêu, ai hai sương một nắng để làm nên lúa vàng
Bài học làm người em vẫn nhớ ghi
Công cha - Nghĩa mẹ - Ơn thầy..."
          Tôi vẫn nhớ như in khoảnh khắc tôi cất lên những câu hát đó trong chương trình "Tuyên dương Thủ khoa xuất sắc tốt nghiệp các trường Đại học, Học viện trên địa bàn Thành phố Hà Nội năm 2011" mà tôi may mắn được vinh dự là trong 112 nhân vật chính được tuyên dương, thật bùi ngùi và xúc động. Có lẽ khái niệm thân thiết, gần gũi giữa thầy cô và học trò ở mái trường Đại học không giống như mái trường Phổ thông nên chính những câu hát đó đã khơi lại trong tôi những cảm xúc của năm tháng học trò mà dường như tôi đã lãng quên từ lâu. Khoảnh khắc ấy, khóe mi tôi rơm rớm nước mắt, và khi nhìn sang những người bạn cũng may mắn được tuyên dương như mình, tôi thấy họ cũng như tôi, chắc có lẽ cảm xúc ấy cũng ùa về trong họ... Bởi thầy cô của tôi, họ không chỉ dạy chữ, mà còn dạy cho chúng tôi cách làm người.Uốn nắn, rèn luyện chúng ta trở thành con người nhân nghĩa, lễ phép… Biết phân định phải trái; biết mở lòng và chia sẻ với cộng đồng, xã hội; biết chiến thắng nỗi sợ hãi, dám vượt qua cái tôi của bản thân để trưởng thành, rèn luyện một bản lĩnh vững vàng trước khi bước chân ra xã hội nhiều cạm bẫy...
Giờ đây, khi đã trưởng thành và đang công tác tại một cơ quan nhà nước, tôi lại càng thấm thía hơn những kiến thức đã được các thầy cô dạy bảo trong suốt 3 năm học, đó thực sự là nền tảng vững chắc để tôi có được sự thành công trong những ngày sau này. 3 năm học, dài đấy nhưng cũng thật nhanh, và dù sao nó cũng để lại trong ta biết bao kỉ niệm đẹp đẽ, trong sáng mà có lẽ cả cuộc đời này không bao giờ quên. Các thành viên của lớp 12A và thầy chủ nhiệm Đỗ Văn Toán - những con người đã trở thành một phần ký ức ngọt ngào trong tôi, dù giờ đây mỗi đứa mỗi nơi, nhưng mỗi lần có dịp hội ngộ, chúng tôi lại như được sống lại quãng thời gian của gần 10 năm về trước. Ngây ngô, trong sáng, đầy sự cạnh tranh giữa mỗi cá nhân, nhưng chúng tôi luôn là một tập thể đoàn kết dưới sự chỉ bảo của thầy chủ nhiệm, luôn tự hào với những kết quả mà tập thể lớp và nhiều cá nhân đã đạt được trong suốt những năm tháng ngồi trên ghế nhà trường. Có thể mỗi cá nhân cũng đã có ít nhiều những lỗi lầm, đã làm cho thầy cô và bạn bè thất vọng không ít lần, đã có những cãi vã, va chạm và làm mếch lòng nhau, nhưng cuối cùng, giữa chúng tôi vẫn tồn tại một tình thầy trò, bạn bè thật thiêng liêng và cao cả... Nó chính là liều thuốc giúp chúng tôi vượt qua mọi trở ngại và khó khăn trong suốt những năm học bên nhau.
Kỷ niệm bao giờ cũng thật ngọt ngào và nó luôn khiến cho tâm hồn mỗi chúng ta được giãn ra giữa những áp lực của cuộc sống bận rộn thường ngày. Và tôi cũng vậy, tôi vẫn luôn dành thời gian mỗi khi có thể để đi qua và ngắm nhìn lại khung cảnh ngôi trường mà tôi đã từng gắn bó. Nơi ấy mãi là một bến đỗ kỷ niệm thật êm đềm và tuyệt vời trong trái tim tôi!
 Hà Nội, ngày 17 tháng 10 năm 2014
Vũ Thị Hương Lan (Học sinh niên khóa 2002- 2005)
CÁC TIN TỨC KHÁC:
Lời muốn nói (15/10)
Một tấm lòng (15/10)
Cơ duyên hữu tình (15/10)
Đôi mắt học trò (15/10)
Trước thềm năm học mới (15/10)
test
Hình ảnh
Đang trực tuyến: 104 Tổng truy cập: 489,199