Lời muốn nói
Banner
Lời muốn nói
15/10/2015 - 662 lượt xem
Từ khi mở mắt chào đón cuộc đời, con đã cảm nhận được tình cảm thiêng liêng vô giá của cha, của mẹ. Năm tháng qua đi, những tình thương ấy nuôi nấng con nên người và lúc ấy, con tưởng rằng trong cuộc đời này chỉ có cha mẹ là những người dành cho mình tình yêu thương cao đẹp nhất.

 
Nhưng không, từ khi hòa nhập với xã hội và nhất là từ khi chập chững bước vào môi trường học tập, con mới biết trong cuộc này, những người đồng hành cùng con trong suốt một quãng đời không chỉ có cha mẹ, mà còn có những người thầy, người cô. Thầy cô! Hai tiếng thân thương, ngọt ngào mà rất đỗi thiêng liêng ấy, lại mang trên mình sức nặng quá lớn. Thầy cô- những người chở đò thầm lặng, chở những chuyến đò tri thức đưa chúng con cập bến bờ tương lai, đến những chân trời bao la, rộng mở, đầy những thử thách nghiệt ngã... Hơn thế nữa, thầy cô còn "chở" những bài học quý giá, sâu sắc, thấm đẫm giá trị nhân văn để răn dạy cho chúng con... Thầy cô ơi! Chúng con biết, đêm nào thầy cô cũng thức trắng để trăn trở, để nghĩ suy, để tìm ra những phương pháp học lý thú nhất, phù hợp nhất giúp chúng con có những tiết học bổ ích. Vậy mà khi mọi người chìm sâu vào giấc ngủ, thầy cô vẫn thao thức bên trang giáo án, bên tập bài để sửa, để chữa, để uốn nắn cho chúng con....Nhưng những đứa trẻ vô tâm chúng con đây nào biết điều ấy. Chúng con chỉ biết phụ tấm chân tình của thầy cô, đôi lúc chúng con còn ngỗ ngược, chưa ngoan khiến thầy cô phiền lòng nhiều. Chúng con đâu biết tóc thầy cô đã bạc thêm nhiều sợi, những vết chân chim hằn sâu lên khuôn mặt thầy cô mấy đứa chúng con cũng nào hay! Chúng con thật sự, thật sự xin lỗi thầy cô rất nhiều, rất rất nhiều.......! Thầy cô ơi! " Người cha, người mẹ yêu quý" của chúng con ơi!. Con cảm ơn NGƯỜI nhiều lắm. Cảm ơn NGƯỜI đã dạy con từng nét chữ, nết người. Cảm ơn NGƯỜI đã dạy con biết yêu hàng cây, ghế đá, sân trường. Cảm ơn NGƯỜI đã dạy con biết yêu thương, đùm bọc, chở che... Khi đến lớp, con đã kết bạn được với rất nhiều những người bạn tốt, thân thiết, giúp con thêm tin yêu cuộc sống. Mặc dù có những cãi vã, xích mích song nhờ sự quan tâm, chỉ bảo của cô, chúng con hiểu ra và càng gắn bó hơn. Con vẫn nhớ những bài giảng của thầy cô về mái trường yêu dấu. Thầy cô dạy chúng con biết yêu quý những sự vật vô tri vô giác xung quanh ta. Con không quên đâu những đợt bàng thay lá, con sẽ luôn giữ trong tim mái trường Hermann Gmeiner này- ngôi trường mà con đã gắn bó một thời áo trắng. Cảm xúc trong con càng trào dâng mãnh liệt hơn khi chúng con sẽ phải rời xa mái trường yêu dấu khi trường ta  tròn 20 tuổi. Chúng con sẽ luôn khác ghi ngôi trường mái ngói đỏ tươi hình chữ U này- nơi đã cho con nhiều kỷ niệm đẹp, khó phai, nơi đã cho con những người bạn quý, nơi đã cho con những người " mẹ hiền", nơi đã chắp cánh ước mơ cho chúng con.          
"Ai quên đi chuyến đò ngang
         Quên sao người lái thuyền sang cuộc đời."      
                                                                                                                                                                                                                                                                                                           Chu Mai Hương                     
                Học sinh đạt giải ba môn Văn thi học sinh Giỏi thành phố Hà Nội năm học 2014- 2015
CÁC TIN TỨC KHÁC:
Một tấm lòng (15/10)
Cơ duyên hữu tình (15/10)
Đôi mắt học trò (15/10)
Trước thềm năm học mới (15/10)
Hermann Gmeiner Hà Nội mãi trong tôi (15/10)
test
Hình ảnh
Đang trực tuyến: 26 Tổng truy cập: 412,196